Món ngon cho tâm hồn….
Sài Gòn lại đổ cơn mưa…
Hối hả, gấp gáp, chen vội trong dòng người tấp nập sau giờ tan ca cứ đổ về mọi ngã đường….Ta lại tìm về với cảm giác ấm áp bên gia đình nhỏ & mái ấm bình dị, thân quen nơi góc phố yên ả vắng lặng của chính mình…
Cứ như thế, thấm thoát đã 13 năm đặt chân lên đất Sài Gòn đầy những hoài bão, ước mơ….Ra trường, lao vào cuộc mưu sinh với biết bao những khó khăn chồng chất, cái đất Sài Thành đầy ắp những cơ hội & cạm bẫy này luôn khiến ta đau đáu, mơ hồ tìm kiếm một cái gì đó thân thuộc để vơi đi phần nào những lạc lõng. Rồi sau đó ta chợt nhận ra, phải chăng là từ những món quà quê Mẹ làm- những sự cảm nhận ấm áp & ý nghĩa nhất quả Đất này….
Mưa lại rơi không ngớt….
Nhớ lại cảm giác của những chiều chớm Đông, mưa tí tách trước hiên nhà, mình cùng Mẹ hối hả chạy ra khoảng sân nhỏ để gom những mẻ cơm còn chưa khô, cất vào trong hiên. Từ lúc theo Mẹ bên gian bếp qua những mâm cơm, đến lúc phụ Mẹ làm cơm, đun dầu, pha nước sốt, cái cảm giác cho vào miệng mẻ cơm nóng hổi vừa ra lò, nó khó diễn tả làm sao….Cái giòn tan quyện vị thơm nồng, cứ như ăn những món cơm nhà Mẹ nấu, thấm đẫm vị sum họp gia đình không một chút nào thay thế được…
Nói thiệt, một đứa chúa ăn hàng như mình, từ ngày Mẹ cho ra lò những miếng cơm cháy đầu tiên, cứ phải gọi là “tình yêu sét đánh” ý! Ăn không nghỉ phép, mỗi lần xơi là cái bụng không còn chỗ chứa, riết Mẹ rầy : “Con có thể ăn, nhưng ko thay thế 3 bữa cơm nhà được nha”. Mình mới mạnh dạn trả lời: “ Đều là cơm mẹ nấu, con ăn ngon y chang nhau à…” Mẹ chợt cười hiền từ….Câu chuyện cứ thế, ngày trôi qua ngày, thấm thoát đã ngần ấy năm rời xa mái nhà thân thương ấy…..
Mỗi lần đón những món ngon Mẹ gửi từ quê vào, cảm giác mở gói đồ ra vẫn cứ sung sướng vẹn nguyên như vậy, mộc mạc giản dị nhưng khiến lòng con cứ lâng lâng một niềm thương khó tả…Ngồi trước ban công ngắm phố thị về đêm, mở từng gói bánh, từng miếng khô để nhâm nhi, đưa mắt dõi theo từng khoảng tối trong làn mưa, cảm xúc của những buổi chiều thu vội cơm phơi lại cứ chậm rãi len lỏi….Nhớ những lúc sà vào lòng Mẹ, vừa nhai cơm vừa chuyện trò, thấy Sài Gòn cũng vẫn xô bồ đó, nhưng vẫn đọng đâu đó những chan chứa thân quen chẳng thể phai mờ, một tình thương của bữa cơm gia đình còn mãi nơi tim…..
Mưa vẫn rơi lặng lẽ trên những mái hiên, tí tách, tí tách….

Nhận xét
Đăng nhận xét